Luôn luôn có sự khác biệt giữa "tôi phải làm!" và "tôi muốn làm!", cũng giống như việc tôi phải ủi đồ và tôi chọn ủi đồ.Có phải là hạnh phúc luôn ở phía trước và khó nắm bắt - chúng ta chỉ có thể hướng đến mà thôi.Thay vì cứ mãi lo nghĩ đến những mất mát, nỗi buồn đang phải gánh chịu, ông quyết tâm tập trung vào những cơ hội trước mắt.Vấn đề là, khi đã ra đến giữa sông thì hai nửa của cây cầu lại không gặp nhau.Nhưng cũng đừng luôn cầu cứu sự thương hại của người khác khi chính mình có thể vượt qua.Chỉ cần vung gậy, quả banh bay đi, bạn đi bộ đến chỗ trái gôn và làm lại lần nữa.Tại sao Nixon lại làm như vậy? Vì Nixon luôn sợ thất bại, ông bị ám ảnh bởi tham vọng rằng phải chiến thắng trong cuộc tranh cử bằng mọi giá và ông ta đã áp dụng những thủ đoạn được xem là hèn hạ nhất lúc bấy giờ.Chỉ là một quả bóng trắng đứng yên.Nói cách khác, mục tiêu đặt ra càng thực tế và càng dễ thực hiện bao nhiêu thì người đó càng cảm thấy hài lòng với bản thân họ bấy nhiêu.Mọi thứ ông dựa vào đều mất hết, lúc này đây ông cảm thấy như chẳng muốn phải bắt đầu từ đâu nữa - bởi ngôi trường cũ đã quá quen thuộc và gắn bó với ông suốt bao năm qua, chính nơi đây cất giữ bao kỷ niệm mà ông nghĩ khó có thể tìm được ở nơi khác.
