Ông Bolitho viết câu ấy sau khi bị cưa một chân vì tai nạn xe lửa.Ai nấy đang vui, bỗng buồn bã, lẳng lặng gật đầu.Làm sao trừ được 50% lo lắng về công việc làm ăn của chúng ta?Bà lấy lòng trắng trứng gà ngào với đường rồi nướng thành bánh ở phía sau lò, đoạn bà mang bánh ra ngồi gần trường bán cho học trò, khi tan học, giá một cắc một chiếc.Lần ấy là lần thứ nhất trong đời, tôi đã có thể suy nghĩ sáng suốt và hợp lý được.Tại nhà thương, ông không chịu nằm trong phòng riêng mà xin nằm trong một phòng chung để được gần những người đau khổ khác.Tuy vậy, thu thập hết những sự kiện ở trên trái đất nầy cũng không ích lợi gì cho ta nếu ta không phân tích và giải đoán nó.Đã 20 năm, tôi chưa bao giờ thấy khỏe mạnh như bây giờ.Rồi tôi tự nhủ: "Phải thôi ngay đi! Không được ưu tư nữa.Nhưng tôi cũng lại biết rằng theo luật thì hãng tôi phải chiụ trách nhiệm về hành động của người làm công.