Nhà văn vùng dậy khỏi gọng kiềm da thịt kia.À, trước khi kể tiếp chuyện hôm qua thì tôi đốt.Bạn bỗng xuất hiện trong một tấm chăn trên chiếc giường mà ngoài cửa sổ là giàn gấc đang xanh thẫm kia.Nhưng nhiều năm qua, tôi không có điều đó với phụ nữ.Bác sẽ không biết buổi chiều hôm qua, sau khi đá bóng, ra vòi nước táp những luồng nước máy lên mặt, vuốt lên đầu; lấy nước trong xô nước chè thua độ vừa tan hết thanh đá to tướng phả lên mặt lần nữa; rồi phóng xe trên đường, bạn có một cảm giác sảng khoái hiếm hoi.Tôi sẽ kể nhưng đã 9h kém 10, sắp đến giờ học 3 tiết sau.Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.Như những lúc tôi không cần em.Tôi không muốn người ta nhìn thấy tôi khóc.Cười vui cho dễ sống.
