Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách.Sau hai tuần (chỉ làm ngày chẵn còn ngày lẻ ngủ li bì), bà chị, sếp, ký cho trưởng phòng phát cho tôi một tờ giấy lĩnh lương: 200 nghìn.Bác gái nghe thấy bảo: Ấy.Tôi dẫn ông anh ra chỗ chải đầu.Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta.Tôi nhớ có lần đi học về, rủ chị từ Thanh Xuân vào Hà Đông ăn giỗ.Đơn giản hơn, như hạt bụi bay khắp nhân gian, thành cái gì đó, rồi trở về với cát bụi, rồi lại thành hình, rồi lại tìm về chốn cũ… Nhưng mà trong cuộc phiêu lưu của nó, nó không đơn thuần gói gọn trong hai điều sinh-tử.Và với nhiều người, học không có gì ngoài nghĩa đến trường và ngồi vào bàn.Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật.Cái giấc mơ của mình không mất.