Tôi dự định viết một loạt truyện (rất) ngắn để ám ảnh những người chỉ cho mình dành thời gian đọc loại truyện này.Đời, nghệ thuật, người… thật luẩn quẩn.Đang có cảm giác người mất hết sức lực, đi bộ cũng đau mà vào sân có thể thi đấu khá bình thường.Và thi thoảng vẫn hé cho bạn khuôn mặt những đứa con rơi của sáng tạo.Nhưng trong tiềm thức, trong bản năng thường xuất hiện những cơn đói da.Người lớn thì thật xa lạ.Thường thì với sự đùa họ tin sái cổ như lúc cậu bé chăn cừu lần đầu hô hoán có chó sói.Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm.Chà, ông anh này cũng không đến nỗi phong kiến như vẻ lừ đừ của ông ta.Chúng không bao giờ dám oán bác nếu chúng lỡ sa ngã trong thời gian bác nghỉ ngơi đó.
