Định dừng viết thì lại có chuyện.Chơi là nằm mơ bất tận trong tự giam hãm vào khuôn khổ.Bạn thử phân tích kỹ hơn sự lạc lõng của mình trong thế giới này.Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt.Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người.Bằng cách hy sinh cho nó và để nó tự nhận ra điều ấy.Dù chỉ là một nhân vật.Còn những ngày tiếp theo là tùy thuộc vào ông.Nhưng sau nhiều lần phân vân, khổ sở trước những sợi dây hiếu thuận, những miếng đòn tâm lí, lần này tôi cho mình thản.Để tôi đọc một đoạn vừa ứng tác, đồng chí phê bình cho nhé: