Lại thấy mấy cuốn Thơ và đời Xuân Diệu, Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử trên giá sách của chị út mang từ tầng trên xuống.Nơi chúng không thèm đớp miếng mồi ẩn dụ nhạt hoét.Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề.Chỉ như mỗi ngày đều đều ăn một phát búa gỗ vào đầu.Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử.Thế là bạn quên nó đâu có quyền gì mà cấm bạn chọn cả hai hoặc chả lựa chọn gì cả.Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì.Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.Kết quả đợt điều trị này chưa biết ra sao.Cái này thì họ hơi nhầm, đơn giản là vì họ không có tầm nhìn xa.